Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

No 01

Ngày 1/2/2017 (5/1/2017)
Đã lâu rồi không viết nhật ký, tự nhiên hôm nay, một ngày của tuổi 20, lại muốn sống lại những năm tháng cấp hai hay ghi hay chép.
Ngồi bên cửa sổ, gió xuân lồng lộng thổi qua đêm đen. Không có đến một ánh trăng bạc treo trên đỉnh trời. Làm ta chạnh lòng nhớ đến đêm xuân ngày đó, một ngày xuân khi ta mới bước sang tuổi 17. Khi trái tim mạnh mẽ đập trong lồng ngực này đập những tiếng đầu tiên mang tên gọi ái tình. Say vì một kẻ luôn lạnh nhạt, vô cảm với ta. Nhớ nhung một kẻ luôn ghét bỏ ta, luôn thấy rằng ta thật chướng mắt.
Ta đã từng không tin rằng bản thân bị thứ xúc cảm phức tạp này trói buộc. Nhưng ta cũng đủ tỉnh táo để nhận ra bản thân bắt đầu khác thường như thế nào, đặc biệt là khi trong lòng nảy sinh những tình cảm ghen tuông vu vơ. Ghen vì một người chẳng bao giờ có một chút cảm xúc dành cho ta. 
Ánh trăng năm đó, đẹp, và xa vời. Ta nhớ đến người đó ở nơi xa ta, xa đến mức bóng dáng người dần phai mờ trên từng nẻo đường nơi hai ta từng in dấu.
Ánh đèn bên đêm đen, ta ngồi dựa vào cửa sổ, ngâm nga một giai điệu tuổi trẻ đầy nuối tiếc. Tuổi 20, ta chính thức tạm biệt mối tình đầu đời.
さくらひらひら舞い降りて落ちて
揺れる想いのたけを抱きしめた
遠き春に夢見しあの日々は
空に消えていくよ
(Sakura - Ikimono Gakari)
Ta ngước nhìn bầu trời, không một giọt nước mắt, không một nỗi buồn nào vấn vương khóe mắt, không một từ ngữ nào thốt qua kẽ răng. Trong lòng chỉ cố bật lên hai tiếng "Tạm biệt". Tạm biệt tuổi thanh xuân ngày đó đã từng thích, từng ghen và từng buồn vì một ai đó. Tạm biệt người đã đem đến tuổi trẻ của ta một ái tình dẫu chỉ là một bí mật mãi chẳng thể nói ra được, song cũng là những rung động đầu tiên thật đẹp đẽ.
Từ ngày mai, ta sẽ không nhớ người nữa, ta cũng sẽ không gặp người nữa. Hãy bước ra khỏi cuộc sống của ta nhé.
Tạm biệt!